Tắt QC v9betth
Tắt QC k8wap
Tắt QC 8live
Trực tiếp bóng đá Kết quả 188bet Đại lý mạng tổng
Tắt QC

k8wap

1xbetasia

Sbobet

8live

Fabet

mibet

Wednesday, 23/03/2016 12:57 (GMT+7)

Làng bóng trong mắt tôi: Henrique Calisto: Thấy vậy mà không phải vậy

Làng bóng trong mắt tôi: Henrique Calisto: Thấy vậy mà không phải vậy

Trong số những ông thầy ngoại của ĐTVN, thú thực Calisto là người mà tôi gần hơn cả và yêu mến, cảm tình hơn cả. Không hiểu có phải vì vậy không mà sau này, khi Calisto đã rời xa bóng đá Việt Nam thì trong tôi cứ thi thoảng lại nhói lên những mảnh vụn về ông – về một con người mà mà có lẽ rất hợp với một câu nói – một nhận xét mang tính khẩu ngữ dân dã của người miền Nam nước mình: Thấy vậy mà không phải vậy!

 


Trong huyết quản Latin


Hà Nội bây giờ mở rộng kinh khủng, nhưng lạ là tôi rất hay vô tình gặp Calisto, khi ở trên phố, khi ở quán café, khi ở một quán bar, khi ở nhà thờ… Những cuộc gặp gỡ tình cờ như thế, có thể tôi và ông chỉ cười, hỏi thăm nhau vài câu, nhưng cũng có lúc ngồi nói chuyện cùng nhau tất cả những câu chuyện trên trời dưới đất.


 


Những ai đã một lần nói chuyện với ông đều thấy đây là một con người có thần khí mạnh, có dòng máu Latin sôi sục, nên luôn ăn nói mạnh mẽ, và không ngại ngần “độp thẳng” người đối diện. Như một buổi tối trước thềm SEA Games 2009 chẳng hạn, khi tôi hỏi ông: “ĐT U.23 QG của chúng ta có thể đoạt HCV SEA Games như mục tiêu của VFF không?”.


 


Henrique-Calisto


 
Một câu hỏi rất bình thường nhưng lại làm Calisto đùng đùng nổi giận. Ông tu một ngụm nước thật sâu, cau mặt lại rồi “xả” ra cả tràng: “Tôi không đồng tình với cách đặt vấn đề của anh. Muốn biết chúng ta có thể đoạt HCV hay không thì tôi phải biết chúng ta có gì, đối thủ của chúng ta có gì. Nhưng hiện nay tôi đang mù tịt về các đối thủ. Tôi đề nghị anh không nên hỏi những câu như thế nữa”. Cuộc nói chuyện giữa chúng tôi hôm đó có cả phiên dịch viên Ngô Lê Bằng – người sau này từng làm TTK VFF, và chính ông Bằng cũng bị sốc với sự tức khí bất thình lình của thầy “Tô”.


 


Công bằng mà nói thì dòng máu nóng điển hình đã đẩy con người Calisto đi tới tận cùng của hai thái cực: tiêu cực và tích cực. Tiêu cực thì rõ rồi: Khi nổi xung thiên, ông sẵn sàng “đá đít” người đồng nghiệp Constantine – cựu HLV trưởng ĐT Ấn Độ (LG Cup 2002), không chịu bắt tay người đồng nghiệp MC Menemy – cựu HLV trưởng ĐT Philipines (AFF Cup 2010) hay nhiều lần tranh cãi dữ dội với trọng tài.


 


Nhưng ở chiều hướng tích cực thì chính dòng máu hôi hổi, sục sôi của Calisto đã khiến cho nhiều cầu thủ nổi tiếng là bất trị ở ĐTVN được…thuần phục. Nói như một người gần gũi với cả Calisto tại AFF Cup năm 2008 lẫn Phan Thanh Hùng tại AFF Cup 2012 thì sự khác biệt lớn nhất giữa hai con người này nằm ở chỗ: Calisto dám sử dụng những nhân vật bất trị, và luôn biết cách “dằn mặt” những nhân vật này theo chiều hướng có lợi cho ĐT, còn với HLV Phan Thanh Hùng thì mọi nhân vật bất trị (dù là những người rất cần cho ĐT về mặt chuyên môn) ông Hùng đều dùng cách này hay cách khác loại khỏi cuộc chơi.


 


Nếu phải kể thêm những bằng chứng khác cho sự mạnh mẽ tích cực của Calisto thì đấy là những câu nói như dao chém đá mà ông vung lên trong phòng thay đồ trước, giữa và sau các trận đấu. Sau trận ra quân thua Thái Lan 0-2 tại AFF Cup 2008, một trận đấu không nhìn thấy “phẩm chất chiến binh” của các học trò, Calisto đã “lên lớp” cả tiếng đồng hồ, và cuối cùng đã nói một “câu nói chết người” rằng: “Các anh phải biết, thế giới luôn nhìn nhận Việt Nam là một dân tộc anh hùng. Nếu các anh cứ đá như thế này thì các anh sẽ làm xấu hổ chính dân tộc, chính tổ tiên mình”.


 


Theo thừa nhận của các cầu thủ thì chính những cú đấm tinh thần mạnh mẽ như thế đã khiến họ vào trận thực sự máu lửa, và chính sự máu lửa ấy (chứ không phải trình độ chuyên môn) mới là yếu tố căn cốt đưa ĐTVN lên ngôi vàng khu vực. Rất nhiều lần tôi thắc mắc về nguồn cơn tạo nên dòng máu nóng của Calisto. Thì đây, câu trả lời của ông: “Hồi nhỏ tôi được học một thầy lịch sử cực giỏi, nhờ thầy mà tôi luôn yêu thích nghiên cứu lịch sử các cuộc chiến tranh. Và ngay từ lúc ấy, tôi nhận ra rằng trong cuộc sống này, người chiến thắng nhất định phải là người mạnh mẽ”.


 


Trong nhiều lần nói chuyện khác với tôi, Calisto thi thoảng lại kể về cha mình, một ngư phủ Bồ Đào Nha, một người mà theo mô tả của ông thì “trong 100 lần đi biển, cha tôi đều phải lường trước tình huống có thể chết bất cứ lúc nào”. Rồi ông kết luận: “Cha tôi không bao giờ dạy tôi phải sống thế nọ thế kia, nhưng tự thân cách sống, cách chiến đấu với đại dương của ông đã dạy tôi một bài học lớn về sự dũng cảm”.


 


Henrique-Calisto


 


Trong cô đơn thăm thẳm


“Calisto này, có bao giờ ông nghĩ thực ra ông là một tâm hồn yếu đuối hay không?”, một lần tôi đột ngột tấn công Calisto như thế. Câu trả lời đầu tiên của ông: “Không, chẳng ai nói tôi như thế cả”. Tôi tấn công tiếp: “Người ta vẫn bảo những người mạnh mẽ nhất thực chất lại là những người yếu đuối nhất, hoặc cô đơn nhất”. Câu trả lời thứ hai của ông: “Cô đơn? Cô đơn thì… đúng!”.


 


10 năm làm việc ở Việt Nam, 10 năm xa gia đình vợ con, Calisto phía sau sân cỏ là một…điển hình cô đơn không lẫn đi đâu được. Ông từng chia sẻ rằng suốt 10 năm ấy, không ngày nào là ông không điện thoại về cho vợ, nhưng những khoảnh khắc điện thoại chớp nhoáng – những niềm vui chớp nhoáng không che được một cõi cô đơn bao trùm.


 


Hồi còn làm việc ở đội bóng Đồng Tâm Long An, những buổi tối cô đơn, Calisto thường lên Sài Gòn, vào một quán bar, gọi một chai bia, đốt một bao thuốc và một mình lắc lư theo điệu nhạc. Khi ra Hà Nội sống thì thói quen đi bar của ông không còn nữa. Dường như việc trở thành HLV trưởng ĐTVN – đồng nghĩa với việc nổi tiếng hơn, được nhiều người biết hơn, khiến Calisto cũng thận trọng hơn với những ứng xử ngoài sân cỏ.


 
Nhưng riêng thói quen lững thững đi bộ, quan sát từng con người, từng gương mặt rồi thoả sức bay bổng với trí tưởng tượng của mình thì vẫn được giữ nguyên. Ông chia sẻ: “Tôi rất thích dạo bộ quanh hồ Hoàn Kiếm để quan sát từng cảnh huống, từng cuộc đời ở đó”.


 


Mà thường thì sau khi đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, Calisto lại ngồi một mình ở một quán café trên đường Lý Thái Tổ, cạnh báo Hà Nội Mới (quán này hiện đã đóng cửa) khoảng 1,2 tiếng rồi mới bắt taxi về khách sạn. Tôi hỏi: “Những lúc ngồi một mình, ông hay suy nghĩ điều gì nhất?”. Calisto rít thuốc (phải nói thật là những ai không chịu được khói thuốc thì không thể ngồi nói chuyện với một người nghiện thuốc nặng và đốt thuốc liên tục như ông) rồi mới trầm ngâm cho biết: “Tôi nghĩ về tất cả mọi thứ đã diễn ra trong cuộc đời này. Nhưng tôi có một thói quen hàng chục năm nay, đó là những lúc khó khăn nhất, như lúc ĐTVN thua 11 trận trước thềm AFF Cup 2008 chẳng hạn, là tôi lại nghĩ tới những con người khốn khổ, đau đớn ở châu Phi mà tôi từng nhìn thấy. Nghĩ tới họ, tôi hiểu rằng mình có đau khổ, có cô đơn tới đâu thì vẫn may mắn, hạnh phúc hơn họ rất nhiều… ”.




Đến lúc này thì tôi hiểu thứ bùa chú giúp Calisto thoát khỏi cõi cô đơn thăm thẳm không chỉ là những điếu thuốc – người bạn thân thiết của mọi tâm hồn cô đơn trong cõi sống này, mà còn là những chiêm nghiệm sâu sắc được đúc rút từ hàng chục năm trải nghiệm của một cuộc đời.


 


Trong mông lung vô hình


Calisto tin vào cái gọi là “số phận”, và luôn là một tín đồ trung thành của…Chúa. Năm 2009, khi tình cờ biết người lái xe của mình cũng là một tín đồ của Chúa, Calisto lập tức mua tặng anh một bức tượng đức mẹ. Và theo lời kể của Hiếu, tên người lái xe ấy, thì rất nhiều lần anh đã chở Calisto tới Nhà thờ Lớn để cầu may cho ĐTVN, điển hình nhất là lần ĐTVN buộc phải thắng Singapore ở trận đấu cuối cùng của vòng bảng AFF Cup 2010 trên sân Mỹ Đình.




Vẫn liên quan tới trận đấu đặc biệt này, có một câu chuyện không mấy người được biết, đó là với suy nghĩ “thôi thì có kiêng có lành” nên một ngày trước trận đấu, 2 quan chức VFF đã đi…xem “thầy”. Kết quả là “thầy” bảo ngày diễn ra trận đấu là ngày rất xấu với Calisto, nên ĐTVN chỉ có thể giành chiến thắng nếu Calisto không đi xe cùng đội tới sân. Hai quan chức VFF tự hỏi nhau: Phải làm sao để Calisto tin và nghe theo những điều như thế này?




Cuối cùng người được giao thuyết phục Calisto là PCT VFF Nguyễn Lân Trung, và ông Trung cũng không ngờ rằng ngay sau khi nghe ông “trình bày vấn đề” là Calisto đã nhận lời ngay. Thế nên trận Việt Nam – Singapore hôm ấy, Calisto đã không đến sân Mỹ Đình bằng chiếc xe chở các tuyển thủ, mà đến bằng xe riêng, do ông Nguyễn Lân Trung cầm lái.


 


Calisto là thế đấy: Rất nóng nảy, rất cô đơn, rất bình dị, rất suy tư, và rất, rất…đời!/


 


Henrique-Calisto


 


“Cầu thủ Việt Nam thường…ích kỷ”


Trong nhiều suy nghĩ của Calisto về bóng đá Việt Nam nói chung và cầu thủ Việt Namnói riêng, tôi rất đồng cảm với suy nghĩ như trên. Calisto phân tích: “Tôi thấy nhiều cầu thủ Việt Nam chỉ biết nghĩ đến cá nhân mình, gia đình mình và quả bóng rồi… chấm hết. Họ không nghĩ tới những biến động của thời cuộc, của nhân loại để thấy rằng mình vẫn sướng hơn rất, rất nhiều người khác. Thành ra khó khăn một tí là họ kêu ca, và có người vì thế mà sụp đổ.


 


Tôi muốn họ phải hiểu biết hơn, và mạnh mẽ hơn. Tôi từng nói với họ rằng: “Khi tấn công Ai Cập, Napoléon tự nhủ là mình đang đối diện với 2.000 năm văn minh, và khi ra trận, các tuyển thủ Việt Nam cũng phải tự nhủ mình đang dối diện với cả chục triệu các fan hâm mộ”.


 


Cảm nhận trên từng đường chạy….


Tháng 4 năm 2008, anh Bùi Đức Hiếu về công tác ở VFF với nhiệm vụ lái xe. Tháng 4 năm 2008, cũng là thời điểm ông Calisto chính thức ngồi lên ghế thuyền trưởng ĐTVN. Thế là rất nhanh, anh Hiếu được giao nhiệm vụ lái xe cho nhà cầm quân người Bồ. “Ông ấy là một người nóng tính” – một nhân vật ở VFF nhắc nhở anh Hiếu như vậy, và vì vậy anh tiếp cận Calisto với một tâm trạng lo lắng, bồn chồn ra mặt.


 


Anh Hiếu mở đầu cuộc nói chuyện: “Vài ngày trước khi đến gặp Calisto tôi đã ngồi đọc lại khá nhiều bài báo về ông ấy, và biết ông ấy là một người nóng như lửa. Biết mình sẽ làm việc với một người như vậy, thoạt tiên tôi rất lo lắng”. Mà những lo lắng ấy không thừa, bởi trong trí nhớ của anh Hiếu thì có không ít lần Calisto nổi giận ở trong xe ô tô. Anh kể lại: “Mỗi khi chúng tôi đi trên phố, nếu có một chiếc xe nào đó vượt xe chúng tôi hoặc ép xe chúng tôi vào trạng thái nguy hiểm là HLV Calisto lại lớn tiếng than phiền, rồi lắc đầu nguầy nguậy”.


 


Thế nhưng cái “nóng” trong xe ô tô không đáng sợ bằng cái “nóng” trong một lần ông Calisto gặp gỡ phóng viên mà anh Hiếu vô tình chứng kiến. “Hình như đấy là sau AFF Cup 2008, khi ĐTVN đã vô địch, và khi một phóng viên hẹn gặp Calisto. Không hiểu là phóng viên đặt câu hỏi gì mà đang nói chuyện, Calisto bỗng nắm chặt bàn tay rồi đấm nhẹ nhẹ lên mặt mình. Dường như ông ấy muốn nói: Anh có giỏi, thì hãy tới đây đấm tôi đi”. Anh Hiếu kết luận: “Nhìn chung, tôi nhìn thấy Calisto nóng với phóng viên, với cầu thủ, hoặc với những kẻ đi xe lạng lách ở trên đường mà ông vô tình bắt gặp. Nhưng với riêng tôi, thì ông lại luôn nói chuyện một cách nhẹ nhàng”. 
Hình ảnh quen thuộc mà người hâm mộ vẫn hay nhìn thấy ở Calisto là một bộ đồ thể thao màu xanh và một đôi giày trắng. Tuy nhiên, theo lời kể của anh Hiếu khi đi chơi buổi tối, ông thường ăn mặc khác hẳn. Lúc ấy, trang phục quen thuộc của ông là một chiếc quâu đen, một đôi giày đen và một cái áo sơ mi bó sát người. “Phải nói, ông ấy mặc đẹp hơn những gì chúng tôi tưởng tượng rất nhiều” – anh Hiếu tấm tắc.


 


Ở Hà Nội, ông Calisto thường ăn ở quán nào, và thích món ăn nào? Tôi hỏ. Anh hiếu đáp lời “Khi vợ ông ấy qua Việt Nam thì hai vợ chồng thường ăn ở quán Ngon trên đường Phan Bội Châu. Tôi cảm thấy khá bất ngờ khi thấy vợ chồng Calisto lại tỏ ra rất khoái khẩu với những món ăn Việt Nam, đặc biệt mà món chân giò luộc. Thế nhưng khi không có vợ, thì Calisto lại hay ăn ở viện Gớt”.


 


Khi nói đến chi tiết “không có vợ”, giọng anh Hiếu bỗng trầm lại: “Những lúc ĐTQG hay ĐT U.23 QG tập trung, ông ấy ở cùng cả đội tại khách sạn La Thành. Quãng thời gian rất dài còn lại, ông ấy thường ở một mình tại một căn phòng ở phố Lý Thường Kiệt. Tôi nhớ là lần đầu tiên làm việc cùng ông ấy là lần chở ông ấy từ phố Lý Thường Kiệt sang Vincom mua đồ. Thấy ông ấy mua rất nhiều đồ ăn nguội, cùng một loạt nồi niêu, xoong, chảo, tôi bỗng có một cảm nhận, dường như ông ấy là một người sống khá cô độc”.


 


Tiếp tục logic của câu chuyện, anh Hiếu cho biết: “Tuy nhiên, sau khoảng một năm sống ở Hà Nội và có nhiều mối quan hệ mới ở Hà Nội, sự cô độc trong cuộc sống của ông ấy đã giảm đi rất nhiều”.


 


Trong những chuyến đi xa, ông Calisto thường hỏi han anh Hiếu khá nhiều. Khổ nỗi, vốn tiếng Anh của anh không tốt, nên nhiều lúc câu chuyện cứ phải dừng lại một cách cụt lủn. Thế nhưng có một chủ đề mà Calisto hỏi đi hỏi lại, ấy là gia cảnh của anh. Anh cho biết: “Ông ấy gần gũi và thân thiện lắm. Sau khi hiểu về tôi, ông ấy bảo ông ấy coi tôi như người nhà. Có lẽ cũng vì thế mà trong một số lần đi Nam Định, Hải Phòng, khi buồn ngủ, ông ấy thường xuyên nằm luôn ra ghế sau ngủ, mà không cần giữ kẽ với tôi”.


 


Anh Hiếu là tài xế riêng của Calisto, vì thế có nhiệm vụ chở Calisto vào cả buổi tối. Thế nhưng anh cho biết, rất ít khi ông Calisto đề nghị anh làm việc vào buổi tối. Có nhiều hôn, chỉ cần đồng hồ báo 7 – 8 giờ là ông lại nhắn anh đi về. Anh Hiếu thuật lại: “Những lúc ấy, Calisto thường bảo tôi: Cậu cứ về cùng gia đình đi. Hãy để tôi lại đây, lát nữa có gì, tôi sẽ di chuyển bằng taxi”.


 


Theo nhà báo Phan Đăng


 


Tắt QC

Fabet

bong99

; lucky88
Loading...
Cùng chuyên mục
Tắt QC

188bet

Tắt QC

K8

Tắt QC ;
Tắt QC http://cacuoc247.com/
Tắt QC 11bet.com